Chương 123 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Cordis bị Frappel nắm tay trước mặt nhiều trùng như vậy, cho dù bọn họ không biết quan hệ giữa hai trùng là tình nhân, nhưng ở trước mặt nhiều trùng xa lạ thế này, cậu vẫn có chút ngượng ngùng.

Nhưng khi bàn tay được Frappel nắm lấy, Cordis sinh ra một cảm giác yên ổn trong lòng.

Cửa lớn văn phòng vốn đóng chặt, sau khi Frappel tới gần liền tự động mở ra.

Cordis lập tức cảm giác được bên trong khác hẳn với ngày thường cậu vẫn bước vào. Bên trong có mười trùng hoặc đứng hoặc ngồi, mà ở vị trí trung tâm nhất, là trùng đực được mọi trùng tôn kính.

Những lần trước tới đây, văn phòng luôn rộng rãi và vắng vẻ, hôm nay lại có cảm giác chen chúc.

Cordis sớm biết sẽ có một ngày được nhìn thấy trùng đực, vì thế trước khi đến cậu đã tự mình làm bài tập. Sau khi bước vào văn phòng, cậu hoàn toàn không nhìn nhiều về phía trùng đực, chỉ hơi rũ mắt đi theo Frappel.

Frappel kéo tay cậu vào trong văn phòng rồi buông ra. Anh dẫn Cordis đi đến trước mặt Ai Lợi An, hành lễ rồi nói: “Elian các hạ, viện trưởng Branz, cậu ấy chính là Cordis, trùng đầu tiên đưa ra ý kiến dùng tinh thú để ăn, hơn nữa còn đưa ra dụng cụ cải tiến cho quân thư. Hiện tại cậu ấy đang phụ trách nhà ăn của quân đoàn Z11, quân hàm trung úy.”

Cordis cũng phối hợp cùng Frappel, hướng hai trùng ngồi ở trung tâm có thân phận cấp trên, hành lễ.

“Elian các hạ, viện trưởng Branz.” Cordis nhân cơ hội hành lễ, nhìn lướt qua diện mạo hai vị này.

Trong hoàng thất Trùng tộc, trùng đực có diện mạo vô cùng xuất sắc, khí chất ôn hòa, đường nét đều nhu hòa. Y vẫn luôn mỉm cười nhạt đánh giá Cordis.

Viện trưởng Branz thì là lão trùng tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn, dáng người hơi còng, nhưng đôi mắt nâu vẫn vô cùng sáng và sắc bén.

Cordis chỉ nhân lúc hành lễ mà quan sát đơn giản, cũng không đưa ánh mắt đến những trùng còn lại. Đối với tình huống thế này, cậu rất xa lạ, Frappel an bài thế nào thì cậu làm như thế.

Tuy rằng lúc ra khỏi thang máy cậu đã nhìn thấy hộ vệ trưởng khí thế hùng hổ, nhưng trùng đực hoàng thất và viện trưởng viện nghiên cứu đế quốc đường xa mà đến, hiển nhiên không phải tới quân đoàn Z11 để vấn tội. Frappel và Cordis rất nhanh đã được trùng đực Elian thân thiết gọi sang ngồi xuống bên cạnh.

Viện trưởng Branz bảo các nghiên cứu viên theo bên cạnh ông ta về viện nghiên cứu trước để xem tiến độ bên đó, bốn nghiên cứu viên im lặng rời đi.

Elian cũng chỉ để lại một quân thư bên người, còn lại ba trùng đều bị y cho lui ra ngoài.

Cordis vô tình thoáng nhìn, liền thấy một bóng dáng có chút quen, nhưng cậu luôn cảm giác không khí hơi căng thẳng, không dám phân tâm quá nhiều.

Thiếu đi bảy trùng, trong văn phòng còn lại số trùng ít đến mức gần như có thể thoải mái nói chuyện.

Elian mỉm cười, bảo quân thư bên cạnh pha trà: “Không có trùng đực nào không thích uống trà, vừa tao nhã vừa giải khát. Lá trà của tôi cũng không tệ, để mọi người cùng nhau thưởng thức một chút.”

Quân thư cao lớn lấy ra bộ trà cụ màu trắng từ nhẫn không gian, động tác lưu loát bắt đầu tráng ấm pha trà.

Ánh mắt Cordis dừng trên tay quân thư đó, động tác thuần thục làm cậu cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu.

Viện trưởng Branz ha hả cười hai tiếng: “Là vinh hạnh của tôi.”

Elian lại nhìn Frappel mà cười: “Frappel, tôi và thư phụ của cậu là bạn bè, nhìn thấy tôi không cần quá mức căng thẳng đâu.”

Frappel vẫn giữ vẻ đoan chính: “Các hạ nói đùa.”

“Khụ, các hạ, chúng ta nên nhanh chóng vào chính sự, chuyến này chúng ta cố ý đến đây.” Viện trưởng Branz nhắc nhở rồi chủ động mở lời với Cordis.

Ông ta bắt đầu từ những đề tài rất cơ bản, chính là tình huống trước đây của Cordis, hỏi cậu làm thế nào lại nảy ra ý tưởng tinh thú có thể ăn được, còn hỏi hiện giờ quân đoàn đang từ từ thích ứng thế nào.

Vấn đề hỏi đến lại tẻ nhạt lại lộn xộn, giống như một vị trưởng bối nghĩ gì hỏi nấy.

Cordis không thẹn với lương tâm, ông ta hỏi thế nào thì cậu đáp thế ấy. Trừ chuyện cậu cảm thấy bản thân là xuyên tới không thể nói, còn lại những chuyện cậu biết đều nói hết.

Viện trưởng Branz híp mắt cười: “Vận khí không tệ, rất ít quân thư bị trọng thương rồi bị cắt bỏ cánh mà vẫn có thể khôi phục tốt như vậy.”

Frappel biểu tình là trạng thái làm việc, nhưng càng nghe viện trưởng Branz hỏi, sắc mặt anh càng trầm xuống. Khi nghe ông ta nói Cordis vận khí tốt, anh liếc lão viện trưởng một cái, rũ mắt che đi ánh không vui trong mắt.

Cordis bình tĩnh mỉm cười: “Đương nhiên không chỉ vậy, ngoài mất trí nhớ ra, tôi giống như còn ngoài ý muốn nhận được một năng lực, chỉ cần nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn liền biết phải làm thế nào để biến nó thành món ăn. Có lẽ đây là trùng thần tặng, thần cảm thấy tôi không nên chết.”

Cậu chủ động nhắc đến năng lực này, khiến những trùng có tâm tư đều rất bất ngờ.

Elian cầm một cái ly, uống một ngụm trà bên trong, dòng trà ấm trượt xuống, y hàm chứa ý cười nhạt: “Thật sự có chuyện kỳ lạ như vậy sao?”

“Trùng đực các hạ, khoa học vẫn có những thứ không lý giải được.” Viện trưởng Branz cười đáp.

Cordis dùng đầu ngón tay chọc chọc vào tách trà men trắng đặt trước mặt, cầm lên nhấp một ngụm, đáng tiếc bên trong không có hương vị quen thuộc.

Tiếp theo đề tài thuận thế chuyển sang chuyện gần đây của Cordis. Quả nhiên vừa rồi viện trưởng Branz hỏi những vấn đề kia đều là câu chuyện là quà, rõ ràng biết đáp án nhưng lại cố tình muốn nghe từ miệng Cordis. Kỳ thật bọn họ đối với sự nghiệp thiện nguyện gần nhất của cậu đều biết rõ ràng.

“Đôi khi tôi cũng sẽ chú ý những tinh cầu xa xôi, trùng ở đó sống rất vất vả, thật không dễ dàng. Nhưng chưa từng có ai suy nghĩ thấu triệt như cậu.” Elian nhìn Cordis, ánh mắt còn mang theo mấy phần thưởng thức. “Cậu thật không giống một quân thư.”

Hình tượng quân thư trong bản khắc ấn tượng của Trùng tộc… thật khó nói lời khen “không giống quân thư” là khen thật hay chê.

Cordis không biết đáp thế nào, chỉ có thể cười vài tiếng.

Có thể nói chuyện phiếm đều đã nói xong, nước trà trong tách trà trắng cũng từ nóng chuyển lạnh. Elian khẽ mỉm cười, nói bản thân đã có chút mệt, hỏi Frappel xem y và các trùng đi theo sẽ nghỉ ở đâu.

Frappel đứng lên, đáp: “Vì thuận tiện an bài phòng vệ, thượng tướng Manny đã an bài nơi nghỉ cho ngài, viện trưởng Branz và các quân thư đi theo, đều ở trong căn cứ. Mời theo tôi.”

“Để thượng tướng Manny tự mình an bài đi. Tôi còn nhớ lúc niên thiếu từng xem nghi thức thụ huân của ông ấy, thật lâu không gặp, đúng lúc tôi muốn nói chuyện với ông ấy.” Elian mỉm cười từ chối việc Frappel tự mình phục vụ.

Frappel đương nhiên không dị nghị gì với ý muốn của trùng đực các hạ, chủ động dẫn cả đoàn đi ra khỏi văn phòng. Thượng tướng Manny đang chờ bên ngoài.

Cordis đi ở cuối hàng, Elian cười nói chuyện với thượng tướng Manny, sau đó nhóm quân thư vây quanh y đi vào thang máy. Cậu công khai nhìn bóng dáng bọn họ, thấy giữa hàng trùng có một bóng dáng quen mắt, lập tức nhớ ra trùng quen mắt vừa nãy rốt cuộc là ai.

Đó chính là Gildur Tador- tướng quân Quân đoàn Đệ Nhất, thần tượng của đợt trưng binh năm nay. Trước đây cậu từng lướt thấy video của anh ta, còn xem bình luận thấy rất nhiều chuyện bàn về anh ta cùng Trùng đực các hạ hẹn hò linh tinh.

Không ngờ mấy tháng sau lại có thể nhìn thấy trùng bản thực tế, thật sự thần kỳ.

Đi ở cuối cùng là hộ vệ trưởng Luck, ánh mắt vẫn ngạo nghễ, nhìn thôi đã biết rất kiêu ngạo. Cordis không thích loại tính cách này.

Chỉ đến khi cửa thang máy khép lại, Cordis mới cảm thấy biến động sáng sớm, giống như trái tim bị tàu lượn siêu tốc kéo lên giữa không trung cuối cùng trở lại đất bằng.

Cậu thở ra một hơi, quay đầu nhìn Frappel, chớp mắt: “Vốn tưởng hôm nay sẽ là một ngày khó quên, không nghĩ tới sáng sớm đã có chuyện quan trọng hơn xảy ra, quấy rầy kế hoạch của tôi.”

Frappel hơi nhíu mày: “Chuyện gì vậy?”

“Chuyện đã hẹn với anh, chút bất ngờ nhỏ, chờ chút nữa em sẽ nói với anh.” Kế hoạch trước đó của Cordis hoàn toàn rối loạn, cậu muốn giữ lại một chút quyền chủ động cuối cùng trong nghi thức tặng quà, muốn giữ lại kinh hỉ do chính mình sắp xếp.

Cậu kéo Frappel về văn phòng của cậu, tranh thủ chiếm quyền chủ động trước, hỏi vì sao trùng đực và viện trưởng viện nghiên cứu đế quốc lại đột nhiên xuất hiện.

Chuyến ra ngoài lần này của bọn họ, nói với bên ngoài là trùng đực các hạ phỏng vấn các quân đoàn ở tinh vực biên giới; ngầm chính là vì vấn đề tinh thú có thể dùng để ăn.

Theo lý mà nói, bọn họ sẽ theo trình tự phỏng vấn, đến quân đoàn số 8 trước, rồi cùng lão nguyên soái đến quân đoàn Z11.

Trước đó không có bất kỳ tin tức nào, vậy mà hôm nay đột nhiên xuất hiện lúc đang làm, hỏi cậu nhiều vấn đề như vậy. Nếu cậu là trùng nhát gan, chắc chắn đã bị hù đến rối loạn tâm trí.

Frappel nghĩ Cordis đã gặp Elian và viện trưởng Branz rồi, cũng không cần giấu cậu, liền đơn giản nói nguyên nhân vì sao bọn họ đột nhiên đến.

Tuy tin tức trùng đực các hạ Elian đại diện hoàng thất đi phỏng vấn các tinh vực biên giới chưa chính thức tuyên bố, nhưng với tầng lớp thượng tầng mà nói, đây đã là tin tức công khai.

Trùng đực là trân bảo mà Trùng tộc đế quốc phải bảo vệ, khi ra ngoài thế trận tuyệt đối không nhỏ. Dưới loại tình huống này, hạm đội tinh hạm của Elian đang đi tới tinh vực thứ 8, nhiều lần nhận được lời mời của các quân đoàn khác, hơn nữa ngay trên tuyến đường sắp tiến vào tinh vực thứ 8, gặp phải hải tặc tinh tế và tinh thú triều giáp công.

May mà thực lực tinh hạm đội đầy đủ, tiêu diệt tinh thú triều và đám đạo tặc.

Nhưng để tránh hành trình lại gặp ngoài ý muốn, Elian các hạ trực tiếp ra lệnh thay đổi đường bay, không đến quân đoàn số 8 nữa, mà đi thẳng đến quân đoàn Z11.

Tối hôm qua quân đoàn đã nhận được tín hiệu từ tinh hạm của trùng đực các hạ, Frappel lập tức mang theo tiểu đội tinh nhuệ trong quân đoàn đi nghênh đón, dẫn đội tinh hạm đến thành lũy chiến tranh.

Sau khi Elian và viện trưởng Branz nghỉ ngơi đơn giản, liền quyết định trực tiếp đến căn cứ. Sau khi mang theo quân thư tùy thân đi vào căn cứ, mục tiêu đầu tiên bọn họ muốn gặp chính là Cordis. Vừa vặn lúc đó đã là buổi sáng, Frappel biết Cordis luôn đúng giờ đi làm, hơn nữa nhận được tin hẹn gặp của cậu, liền bảo phó quan đến cửa đón cậu.

Cordis đi theo phó quan đi lên, liền bắt đầu một ngày kỳ lạ hôm nay.

Nhưng càng nghe cậu càng cảm thấy quái lạ. Cordis cảm thấy vấn đề thịt tinh thú có ăn được hay không, hẳn là so với việc ai phát hiện trước càng quan trọng.

Trong tưởng tượng của cậu, “kẻ lập dị khoa học” hẳn là vừa đến Z11 tinh nên lập tức điều toàn bộ tin tức từ viện nghiên cứu và viện quân y, sau đó bắt đầu công tác.

Frappel nghe Cordis nói những lời quái lạ này, mặt không biểu cảm đáp: “Vừa đến thành lũy chiến tranh, viện trưởng Branz liền yêu cầu viện nghiên cứu và viện quân y họp báo cáo.”

Cordis sửng sốt, sau đó cảm thấy có chút khôi hài, nhịn không được nói: “Oa, vậy coi như em được ưu ái rồi, vẫn đợi em tới giờ làm mới bắt lại đây.”

Nghe cậu nói vậy, Frappel cũng cảm thấy hơi không đúng trong lòng.

“Đúng rồi, Frappel, lúc nãy các hạ nói thư phụ anh và y là bạn bè, là có ý gì?” Cordis luôn cảm thấy lời Elian nói có ẩn ý, không nhịn được tò mò.

Frappel trầm mặc một lúc, nhìn Cordis đôi mắt đầy tò mò, bất đắc dĩ đáp: “Thư phụ của anh từng có một đoạn quan hệ với Elian các hạ. Sau đó các hạ muốn kết hôn cùng trùng cái chính phu của ngài ấy, thư phụ anh liền chủ động đề nghị tách ra.”

Cordis nghĩ đến mô hình hôn nhân một hùng nhiều thư của Trùng tộc, cảm thấy tình cảm bọn họ chắc chắn rất phức tạp. Nhưng cậu nhớ rõ từng đọc trên Tinh Võng thảo luận rằng mấy đứa nhỏ của gia chủ Kupher đều là do kỹ thuật mang thai, vậy quan hệ với Elian là lúc nào?

Cậu muốn hỏi lại thôi, Frappel đã trực tiếp nói: “Chuyện đó là mười năm trước. Thư phụ anh vì tránh ảnh hưởng anh thăng chức trong quân đoàn, dứt khoát đề nghị anh đến quân đoàn Z11.”

“Mười năm trước à, vậy chẳng phải Elian các hạ mới thành niên không bao lâu?” Cordis lập tức trong đầu hiện lên hai chữ “niên hạ”, cảm giác như mối tình đầu bị chủ động chia tay, ký ức muốn không sâu cũng khó. Không biết tình yêu và hôn nhân của hùng–thư Trùng tộc có phải cũng giống tiểu thuyết trên địa cầu hay không.

Điểm Frappel để ý lại hoàn toàn đặt trên viện trưởng Branz, anh luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng khi nghe Cordis tò mò, anh lại không nhịn được cười.

“Thư phụ anh….” Frappel nghĩ nghĩ, cảm thấy tình cảm thư phụ anh muốn giống như lý tưởng tình cảm trong lời Cordis. “Ông ấy muốn cảm tình thuần túy, không thể trộn lẫn nhiều trùng. Đã có được cảm tình quá đẹp, thì dừng lại ở thời điểm tốt nhất, đó cũng xem như một đoạn tình khó cầu.”

Cordis suy nghĩ một chút: “Đây là anh nghĩ, hay thư phụ anh nói?”

Frappel hơi nghiêng mặt nhìn cậu, đôi mắt lam xám mang theo nghi vấn.

“Là anh nghĩ, chẳng qua chính là anh cũng muốn loại cảm tình đó thôi.” Cordis quan sát phản ứng Frappel, thấy anh hơi nhíu mày, liền bật cười, đưa tay đỡ vai anh, nhịn không được dựa gần cọ nhẹ đầu anh, “Ai nha, em cũng đồng ý mà, em cũng thích cảm tình thuần túy. Đừng nhíu mày.”

Thần sắc Frappel không thay đổi, giơ tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm của Cordis.

“Không níu.”

Cordis nghe anh cứng rắn đáp lại như vậy, cảm thấy thật đáng yêu. Cậu cũng không biết có phải vì lần giao lưu tinh thần lực hôm trước khiến hai bên quen thuộc hơn hay không, mà giữa hai trùng ở chung không cần cố ý nghĩ cách thân cận, một cách tự nhiên đã có thể làm ra những động tác thân mật.

Cậu ngước mặt nhìn những ngón tay thon dài của Frappel, không nhịn được xoa bóp đầu ngón tay anh.

Thời gian tốt đẹp không nhiều, bọn họ chưa kịp thân mật bao lâu thì thượng tướng Manny đã trở lại. Cordis tự giác rời đi, nhường không gian lại cho bọn họ.

Cậu cũng phải về nhà ăn chủ trì đại cục.

Thân phận Elian và Branz chắc chắn thường ăn đồ tự nhiên. Khi nãy nói chuyện phiếm với bọn họ, cậu đã đắp nặn chính mình thành một thiên tài được trùng thần thiên vị, giờ phải lấy ra trù nghệ tốt nhất để chiêu đãi bọn họ.

Nếu khiến bọn họ cảm thấy thịt tinh thú ngon, yêu thích món ăn làm từ tinh thú rồi chủ động quảng bá, thì loại truyền bá xuất phát từ thân phận Trùng tộc cao quý này còn đáng tin và hiệu quả hơn nhiều so với việc các quân đoàn biên giới tùy tiện nói ra tinh thú có thể ăn. Cũng càng dễ làm cho Trùng tộc ở những tinh vực an toàn tiếp thu.

Dù sao trước quân đoàn Z11, chưa từng có Trùng tộc nào nghĩ đến việc chủ động ăn tinh thú.